"Cũng được, cháu đi trước nói cho hai đứa nhỏ biết, ở đây cứ để bác lo liệu. Bên kia xong xuôi thì các cháu qua đây."
Chương Hiểu đi tới bên hồ. Trương Cường đang một tay ôm Tiểu Sấu Tử, một tay vung bột phấn. Thấy Chương Hiểu tới liền hỏi: "Sao đã qua đây rồi? Sắp xếp xong hết rồi hả?"
Chương Hiểu đứng ở trước mặt nhìn Tiểu Sấu Tử trong ngực Trương Cường rồi lại nhìn hắn, mở miệng nói: "Bác Quan kêu tớ đi nói cho các cậu biết, bất luận dù có thấy cái gì cũng không cần phải sợ, có thể chỉ là ảo giác thôi."
Tiểu Sấu Tử nghe xong khóe miệng co quắp: "Chẳng lẽ mấy cái tay tớ vừa nhìn thấy cũng là ảo giác?"
Chương Hiểu không nói gì. Trương Cường xốc Tiểu Sấu Tử lên một chút, rắc hết túi bột phấn cuối cùng, nói: "Xong rồi, chúng ta đi qua phụ bác Quan thôi."
Trương Cường cõng Tiểu Sấu Tử đi lên phía trước. Chương Hiểu đứng phía sau hắn, mặt không chút thay đổi nói: "Tôi có cho các cậu đi sao?"
"Gì cơ?" Trương Cường quay đầu lại nhìn cậu, Tiểu Sấu Tử nằm trên vai Trương Cường cũng quay lại nhìn.
Chương Hiểu câu khóe miệng nhìn bọn họ, không mặn không nhạt nói: "Tôi chưa từng nói sẽ cho các cậu đi."
Tiểu Sấu Tử cảm thấy Chương Hiểu lúc này là lạ, khẽ giật góc áo Trương Cường: "Chúng ta đi mau..." Trương Cường còn chưa kịp phản ứng, lời Tiểu Sấu Tử vừa dứt âm, Chương Hiểu đã di động thân thể vọt tới trước mặt bọn họ.
"Hiểu, Hiểu Tử... Cậu, cậu làm gì a..." Tiểu Sấu Tử cứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-quy-quy-gieng/1026939/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.