Quan Thành Trung, Trương Cường cùng Tiểu Sấu Tử với vội vã đuổi đến nhà Chương Hiểu, đến nơi phát hiện hết thảy mọi thứ vẫn như ngày thường, Chương Hiểu đã đón bà nội và chị gái về nhà.
Bà nội đang nấu cơm, chị gái Chương Hiểu ngốc hề hề ngồi chồm hổm trên mặt đất chọc ổ kiến, Chương Hiểu đâu?
Trương Cường đi qua phòng bếp hỏi thăm bà nội Chương Hiểu: "Bà nội, thân thể người đã khỏe hơn chưa?"
Bà nội Chương Hiểu quay đầu lại, cười cười: "Khỏe hơn cái gì a? Sức khỏe bà từ trước tới giờ vẫn tốt mà. Các cháu đã ăn cơm chưa, có muốn ở lại đây ăn không?"
Trương Cường lắc đầu: "Không cần đâu ạ, chúng cháu đều đã ăn rồi." Trương Cường cảm thấy bà nội Chương Hiểu có điểm là lạ, hắn lại hỏi: "Bà nội, Hiểu Tử cậu ấy đang ở đâu?"
"Hiểu Tử ở trong phòng ngủ, trên lầu đó." Bà nội cúi đầu nhìn lửa.
Trương Cường đi ra ngoài nói với Quan Thành Trung: "Bà nội Hiểu Tử..."
"Bà nội Hiểu Tử xảy ra chuyện gì?" Tiểu Sấu Tử mở to hai mắt nhìn, vội vàng hỏi.
"Không biết vì sao tôi cảm giác bà nội Hiểu Tử có chút không đúng, hôm qua bà còn bệnh thành như vậy, hôm nay tự nhiên lại không sao cả. Vẫn cười nói bình thường..." Tiểu Sấu Tử nghe thế hai chân đều run, thanh âm run rẩy hỏi: "Chẳng lẽ... Chẳng lẽ đó không phải bà nội Chương Hiểu?"
Trương Cường không nói gì, bây giờ việc này ai nói cũng không thể chuẩn xác. Quan Thành Trung không lên tiếng, trầm mặc tới bên cửa sổ phòng bếp, dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-quy-quy-gieng/1026937/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.