Bà nội trải chăn cho Chương Hiểu, sau đó run rẩy đi xuống dưới lầu, cháu của bà giống như đã điên rồi, trong lòng cố nén, cuối cùng vẫn nhịn không được mà khóc.
Cửa vừa đóng, Chương Hiểu liền mở mắt, cậu ngẩn ngơ nhìn về phía cửa, hai mắt sưng đỏ.
Cậu đứng dậy, chân trần đi ra sân thượng. Đêm tối không có ánh trăng, mọi thứ đều nhìn không rõ ràng, cậu loáng thoáng có thể thấy được miệng giếng mơ hồ kia, đó là nơi cậu đã quá quen thuộc, là nơi mỗi ngày mỗi đêm cậu đều nghĩ tới, là thứ kinh khủng khiến người ta chán ghét. Nơi đó từng có nam nhân cậu vẫn luôn tin tưởng.
Đạp lên trên rào chắn, nhấc chân bước qua, cậu nhìn thấy từ trong miệng giếng kia mơ hồ thoát ra một dòng khí, nở nụ cười: "Ta nhảy xuống đây, ngươi xem có được hay không?"
Chân cậu trong nháy mắt cứng lại, không cách nào nhúc nhích. Cậu có chút bi ai nhìn miệng giếng, mang theo châm biếm: "Ngươi thật đáng thương." Dưới chân buông lỏng, cậu lùi về sau, sau đó xoay người nhìn miệng giếng: "Ngươi thực sự cho rằng ta sẽ chết sao? Nằm mơ, ta trước khi chết cũng phải giết ngươi."
Giờ phút này Chương Hiểu bình tĩnh, cậu biết nếu như lí trí của cậu sụp đổ, thù sẽ không thể báo, cậu biết một người còn có thể giúp cậu.
Cậu lẳng lặng xuống lầu, trong hành lang đặt thi thể, vải trắng phủ kín phía trên, đó là ông nội cậu. Đến khi còn cách ông nội một mét, cậu dừng lại, cậu không dám tới gần, nước mắt không khống chế được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-quy-quy-gieng/1026934/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.