“Bé Cận Dữ tự chủ động hả?” Diệp Mông cười híp mắt nhìn camera hỏi.
“…”
Màn hình vẫn không nhúc nhích, ánh đèn trong phòng khiến đường nét của anh trở nên mơ hồ, Làn da của anh là tông da lạnh, ánh mắt lại lộ ra màu đỏ u sầu, có chút giống như quỷ hút máu anh tuấn bức người trong phim điện ảnh.
“Không tự làm được hả?” Diệp Mông tiếp tục hỏi.
Lý Cận Dữ không muốn tiếp tục chủ đề này nữa: “Không muốn”.
“Làm đi, đừng ngại, chúng ta tâm sự một chút”, Diệp Mông ngồi hỏi tới cùng, “Lần đầu tiên tôi giúp cậu làm, cậu đã nôn đúng không? Buổi sáng hôm đó tôi nhìn thấy ở nhà vệ sinh, lúc đó tôi nghĩ dạ dày cậu không tốt”.
“Ừ”.
“Vậy lần thứ hai thì sao?”
Lý Cận Dữ nghiêng người tiện tay rút một cái áo từ trên giường qua, mặc vào rồi nói: “Tốt hơn chút, không nôn”.
Diệp Mông không nói gì nữa, sắc mặt có chút khó coi, nhìn anh muốn nói lại thôi.
Lý Cận Dữ mặt áo ngắn tay, nắm nắm chất liệu vải chỗ ngực điều chỉnh tư thế ngồi. Sau khi mặc vào, thấy cô im lặng không lên tiếng, nhìn camera thấp giọng hỏi: “Sao vậy?”
“Cậu thấy tôi buồn nôn đúng không? Vì tôi quen mấy người bạn trai rồi hả? Bé yêu, tôi…”
Anh đột nhiên ngắt lời: “Tôi cảm thấy bản thân buồn ”. Sau đó ánh mắt sâu thẳm lẳng lặng nhìn cô rất lâu, cứ vậy mà không lên tiếng.
Trong phòng rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng ho khan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nong-trong-mat/2017601/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.