Lê Sơ Huyền nhìn con cá hấp đã vơi đi một nửa, nhướng mày: “Vậy nửa con cá này thưởng cho Lục tổng.”
Cô đặt đũa xuống, chống cằm nhìn anh cười toe toét: “Dù sao thì Lục tổng gãy xương mà tối qua vẫn ‘xuất lực’ như vậy.”
“Ồ, xem ra Lê tổng rất hài lòng về thành quả tối qua,” Lục Sầm dùng thìa xúc một miếng cá lớn, “Vậy cảm ơn Lê tổng đã ban thưởng.”
“Em không hài lòng.” Cô nhìn anh, gằn từng chữ.
“Nhưng mà bảo bối, phản ứng của em hôm qua không giống như là không hài lòng đâu.”
Lê Sơ Huyền: ……
Phiền c.h.ế.t đi được, không muốn ăn cơm cùng anh nữa.
Vì Lục Sầm tự ý xin nghỉ cho cô, lịch trình buổi chiều của cô đã được Nghê Tâm dời lại toàn bộ.
Ăn cơm xong, cô ngồi trước cửa sổ sát đất, thả hồn theo mây gió, ngắm nhìn khung cảnh cảng Victoria.
Sofia lên dọn dẹp bàn ăn, pha một bình trà Ceylon đặt trên chiếc bàn tròn nhỏ trong tầm tay cô.
Tiện thể hỏi: “Lê tổng, trà chiều nay cô muốn dùng món gì ạ?”
Lê Sơ Huyền đang lơ đãng nghe đến trà chiều liền tỉnh táo hẳn. Cô rất thích đồ ngọt của Bích Thủy Vân Gian, chỉ tiếc là không có nhiều dịp được dùng trà chiều ở đây. Cô hỏi: “Gần đây nhà hàng có ra set trà chiều mới không?”
Sofia mỉm cười: “Gần đây vải đang vào mùa, khách sạn có ra mắt series món tráng miệng vị vải ạ.”
“Vải à…” Cô cũng không đặc biệt thích ăn vải.
Sofia lại nói: “Lục tổng đã cho người mua về giống vải ‘quải lục’, và đặc biệt dặn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhu-chim-trang/5301255/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.