Lục Sầm: “Lục Hiến và Lục Tiêu đều đã bỏ trốn.”
Việc Lục Tiêu sẽ ra nước ngoài tránh đầu sóng ngọn gió nằm trong dự đoán của anh và Lục Bách Thương. Anh đã cố tình để anh ta chạy.
Lục Bách Thương nhướng mày: “Nhưng chú cả và chú út của con vẫn còn ở đây.”
Lục Sầm lạnh nhạt cười: “Một đứa con riêng và một kẻ chỉ biết chơi bời, có bản lĩnh gì mà giành giật?”
Lúc bà nội Lục qua đời, tài sản danh nghĩa của bà được chia cho Lục Tùng Thương và Lục Bách Thương. Khi đó Lục Bách Thương đã là sếp lớn của Tập đoàn Lục Thị, để tránh phân tán quyền lực, ông đã lấy phần lớn cổ phần, còn Lục Tùng Thương lấy những bất động sản có giá trị tương đương. Phần tài sản còn lại, những món trang sức, đồ cổ, tranh chữ mà bà nội sưu tầm được chia cho ba người cháu.
Khi Lục Bách Thương rời khỏi tập đoàn, toàn bộ cổ phần danh nghĩa của ông đều được chuyển cho Lục Sầm.
Bây giờ chỉ còn thiếu phần trong tay ông cụ.
“Nhắc cho con một tiếng,” Lục Bách Thương nói, “Trước đây ông nội con không có ý định lập quỹ ủy thác gia tộc, nhưng có lẽ gần đây xảy ra nhiều chuyện, có lẽ ông ấy đang cân nhắc đến cuộc sống sau này của chú cả và chú út con, nên dường như đã có quyết định này.”
Thấy Lục Sầm không nói gì, Lục Bách Thương hỏi anh: “Con có kế hoạch gì không?”
“Con à?” Lục Sầm cười lạnh, “Vậy còn ba thì sao? Có muốn cắt đứt với họ không?”
“Con đoán xem tại sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhu-chim-trang/5296546/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.