Trước đây, vụ Lục Tiêu hối lộ là do Lục Sầm làm, nhưng anh ta lại kéo cả mình và Lục thị xuống nước, không ai nghi ngờ anh ta cả. Mọi người đều nghĩ là do Lê Sơ Huyền làm, để chèn ép tập đoàn Lục thị. Khi đó, mối quan hệ của cô và Lục Sầm còn chưa được công khai, đã như vậy, huống chi là bây giờ. Rút dây động rừng, cô động thì Lục Sầm cũng phải động.
Thôi bỏ đi, Lê Sơ Huyền nói: “Chuyện này đúng là anh xử lý sẽ tốt hơn, em sẽ nói với chủ tịch Lê một tiếng.”
Hiếm khi cô lại dễ nói chuyện như vậy, đầu ngón tay Lục Sầm nhẹ gõ lên chăn, hỏi cô: “Vậy nạn nhân Lê tổng đây, muốn được bồi thường gì nào?”
Nói đến bồi thường, Lê Sơ Huyền lập tức tỉnh táo lại, cô ánh mắt mong chờ nhìn Lục Sầm: “Nghe nói anh có một mảnh đất.”
“Ồ?” Lục Sầm nhướng mày.
“Mảnh đất ở hồ Hương Hải, bán cho em đi.” Lê Sơ Huyền nói một cách đường hoàng.
Lục Sầm cười như không cười nhìn cô một lúc lâu: “Em có biết mảnh đất đó là của hồi môn và di vật của mẹ anh không?”
“Biết chứ,” Lê Sơ Huyền gật đầu, “Cho nên mảnh đất đó bây giờ mới ở trong tay anh.”
“Đúng vậy,” Lục Sầm nhẹ nhàng cười, “Nhưng không bán.”
Nụ cười của Lê Sơ Huyền lập tức tắt ngấm, một màn lật mặt cấp sử thi.
Lộ Xuyên đứng một bên cố gắng nén cười để không phát ra tiếng.
Lục Sầm hỏi cô: “Em có biết tại sao nhiều năm như vậy anh không khai phá hồ Hương Hải không?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhu-chim-trang/5294821/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.