Tài xế ra vẻ không thiếu tiền, yêu cầu bệnh viện cứ sắp xếp.
Lê Sơ Huyền quyết định lúc về sẽ thưởng lớn cho anh ta.
Cô không thành thạo điều khiển chiếc xe lăn điện, dừng lại bên giường anh.
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
Tầm mắt anh tự nhiên hạ xuống, dừng trên môi cô.
Ký ức c.h.ế.t tiệt đột nhiên ùa về. Đêm đó trong xe, đang hôn nhau thì anh đột nhiên nói một câu: “Lê Sơ Huyền, em nóng quá.”
Nóng cái gì? Cô nói: “Không, em không nóng, em hơi lạnh.”
Sau này mới biết cô bị sốt, lúc vào viện đo nhiệt độ là 40 độ C.
Xấu hổ, vô cùng xấu hổ.
“Muốn hôn em.” Anh nói bằng giọng trầm thấp.
“Hả?” Cô kinh ngạc nhìn anh, nhìn bàn tay phải đang bó bột của anh, rồi lại nhìn đôi chân đang quấn băng của mình.
Cuối cùng, cô lén liếc nhìn cánh cửa đã đóng, chấp nhận số phận.
Cô vụng về trèo lên giường bệnh của anh, bàn tay lành lặn của anh còn đỡ cô một cái. Xương sườn bị gãy không thể động đậy, cô liền quỳ trên đùi anh.
Lục Sầm cười như không cười nói: “Sao ngoan vậy? Hửm?”
Bình thường khi anh đưa ra yêu cầu vô lý, đáng lẽ cô phải mắng thầm anh trong lòng.
Lê Sơ Huyền nghiêng đầu nhìn anh: “Nợ anh một mạng, ân tình quá lớn.”
Ý cười trong mắt Lục Sầm biến mất, khôi phục lại vẻ lạnh nhạt như khi có người ngoài. “Vậy à, sau này Lê tổng làm trâu làm ngựa báo đáp anh nhé.”
Lê Sơ Huyền véo mạnh vào cánh tay trái của anh, nghiến răng nghiến lợi: “Anh đừng tưởng mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhu-chim-trang/5289354/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.