Lê Sơ Huyền: “Em vừa rời khỏi công trường.”
Lục Sầm liếc nhìn bản đồ: “Anh sắp đến vị trí của em rồi.”
Đường đến bán đảo Lam Hải Loan chỉ có một đại lộ ven biển hai chiều bốn làn xe. Anh đang đi về hướng bán đảo, còn Lê Sơ Huyền đi về hướng ngược lại, hai người sẽ gặp nhau trên đường.
“Lát nữa em đổi sang xe của anh.” Lê Sơ Huyền liếc nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. Chỉ trong mười lăm phút ngắn ngủi, trời đã tối sầm lại, mưa tí tách rơi trên cửa kính xe.
Hôm nay đúng là một ngày nên xem hoàng lịch trước khi ra đường, cô nghĩ.
“Đúng rồi,” Lê Sơ Huyền nói, “Xương đào được ở công trường chắc là xương động vật thôi, không có vấn đề gì lớn đâu.”
Người đàn ông ở đầu dây bên kia lạnh nhạt cười: “Không phải càng kỳ lạ sao?”
“Đúng vậy.” Lê Sơ Huyền đồng tình. Cô nhìn những giọt mưa trên cửa sổ chảy thành dòng. Mưa càng lúc càng lớn, gió biển mạnh, những cây cọ ven đường bị thổi đến nghiêng ngả điên cuồng.
Cô nói: “Nhưng nếu là xương người thì có thể sẽ ảnh hưởng đến tiến độ công trình.”
Thời gian chính là tiền bạc.
Lục Sầm dường như bật cười, một tiếng cười khẽ thoáng qua: “Lê tổng vẫn luôn đặt tiền bạc lên trên hết.”
“Lục tổng, phiền anh làm rõ, anh cũng là một trong những nhà đầu tư đấy.” Anh dựa vào cái gì mà cười cô chứ? “OK, là vấn đề của anh. Hy vọng dự án hợp tác của chúng ta sẽ luôn thuận buồm xuôi gió.”
Lê Sơ Huyền: ……
Lê Sơ Huyền còn định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhu-chim-trang/5289352/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.