Lê Sơ Huyền gật đầu.
Lê Mãnh đi trước, mở cửa ra. Ngoài cửa vẫn là đám người lúc nãy.
Chủ tịch Lê lách qua họ, “Xuống lầu ăn cơm.”
Bà nội thấy hốc mắt cô đỏ hoe: “Ba mắng cháu à?”
“Dạ không,” Lê Sơ Huyền ôm chầm lấy bà nội, “Cháu xin lỗi bà.”
Bà nội vỗ nhẹ lưng cô, “Có gì to tát đâu, lúc nào rảnh bà lại nói chuyện với cháu sau, đừng để trong lòng nhé.”
Lê Sơ Huyền gật đầu, lại quay sang ôm mẹ, “Con xin lỗi mẹ.”
“Mẹ mãi mãi yêu con.” Trang Thư Tình hôn lên má cô.
“Con cũng yêu mẹ.”
Mọi người xuống lầu, bữa cơm đã được dọn sẵn.
Tất cả ngồi vào bàn, ai cũng tránh không nhắc đến chuyện tấm ảnh.
Bác cả nâng ly trước, “Chúc mừng A Nguyệt đã giành được khu đất Lam Hải Loan, giúp tập đoàn tiến thêm một bước dài.”
Mọi người cũng cùng nhau nâng ly.
Ăn cơm xong, Lê Sơ Huyền lên lầu ôm mẹ cô làm nũng, “Mẹ ơi tối nay con muốn ngủ với mẹ.”
Bị chủ tịch Lê liếc cho một cái cháy mặt.
Lê Sơ Huyền lờ đi, còn dụi dụi vào cổ mẹ cô.
Vốn chủ tịch Lê là người nho nhã lịch sự cũng phải nắm c.h.ặ.t t.a.y.
Tối nay Lê Sơ Huyền ở lại nhà cũ. Tắm rửa xong, cô nằm trên chiếc giường êm ái, mềm mại chờ mẹ đến dỗ mình ngủ.
Buồn chán nghịch điện thoại, tin nhắn của Lục Sầm đến.
【 Lục Sầm: Tối nay có qua chỗ tôi không? 】
【 Lê Sơ Huyền: Tối nay tôi về nhà cũ rồi. 】
【 Lục Sầm: Ồ? Bão táp có dữ dội lắm không? 】
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhu-chim-trang/5219184/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.