Lục Sầm nhìn những lời Lê Sơ Huyền gửi tới, nhếch môi cười. Chi tiết hợp tác đã bàn xong, hai người đều đang nói chuyện phiếm.
Đối tác thấy Lục Sầm nhìn điện thoại cười, tưởng có chuyện gì vui, cũng cười theo: “Lục tổng gặp chuyện gì vui à?”
Ý cười trong mắt anh thoáng qua rồi tắt, anh trở lại vẻ mặt thờ ơ lúc nãy: “Chú mèo nhỏ nuôi trong nhà làm sai chuyện, lo bị phạt, nên giờ đang hoảng sợ công kích cả gối ôm trong nhà.”
Đối tác phụ họa: “Động vật nhỏ thật đáng yêu.”
Lộ Xuyên thu dọn xong tài liệu hợp đồng, Lục Sầm rời đi trước. Đối tác đi nhanh vài bước, giữ Lộ Xuyên đang định đi lại, “Trợ lý Lộ, tôi chưa nghe nói Lục tổng nuôi mèo trong nhà, tôi có nên mua chút gì đó như cần câu mèo, đồ chơi cho mèo tặng Lục tổng không?”
Lộ Xuyên mỉm cười, “Không cần đâu Trần tổng, chú mèo nhỏ nhà Lục tổng khá đỏng đảnh, chỉ chơi những thứ Lục tổng mua thôi.”
Đối tác có vẻ mặt khó hiểu, nhỏ giọng nói: “Không hổ là Lục tổng, nuôi mèo cũng không giống người thường.”
Lộ Xuyên chỉ cười không nói.
Lê Sơ Huyền đúng giờ tan làm về nhà cũ.
Có lẽ vì sắp có kết quả, tâm trạng thấp thỏm mấy ngày nay trở nên vô cùng bình tĩnh.
Trên đường, cô nhận được tin nhắn của Lê Hi.
【Lê Hi: Chị đề nghị em đừng về, trốn đi.】
Lê Sơ Huyền: “…”
Trái tim cô, vốn vừa mới tạm lắng, giờ lại bắt đầu đập lên điên cuồng.
Sẽ không có chuyện gì nghiêm trọng đâu, phải không? Cô tự trấn an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhu-chim-trang/5219071/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.