Những giọt nước nhỏ xinh đọng trên cây cỏ ven con đường quanh co.
Lúc ra khỏi cửa, Lê Sơ Huyền đưa cho Lục Sầm một chiếc ô.
Người đàn ông đứng ở thềm cửa mở ô ra, trầm ngâm một lúc lâu, “Chiếc ô này không che được mặt đâu, Lê tổng có hơi tự lừa dối mình rồi đấy.”
Lê Sơ Huyền đang vịn tay anh để đi giày: “Anh nghĩ gì vậy? Bên ngoài sương bay, tôi không muốn làm ướt tóc.”
Anh đành cam chịu mà che ô cho nữ vương đại nhân.
Thời gian còn quá sớm, những người chơi đến khuya vẫn chưa thức dậy, cả khu biệt thự yên tĩnh không một bóng người.
Cô đi rất chậm.
Lục Sầm nghiêng đầu nhìn cô một cái, “Không khỏe à? Có muốn tôi bế em không?”
“Câm miệng đi.”
Biệt thự trên núi Lệ Sơn cách sân bay không quá xa. Hôm qua Lục Sầm đã nói sáng nay sẽ đưa cô ra sân bay, nên cô không gọi tài xế đến đón.
Chiếc Bentley màu đen tuyền đậu ở lối ra của khu tiểu viện suối nước nóng. Lộ Xuyên ở ghế phụ xuống xe mở cửa, “Lục tổng, Lê tổng, chào buổi sáng.”
Lên xe cài dây an toàn, chiếc Bentley lăn bánh, Lộ Xuyên nói: “Trên bàn nhỏ là bữa sáng đã chuẩn bị cho hai vị, mời từ từ…” Dùng.
Lời còn chưa nói hết đã bị tấm vách ngăn nâng lên chặn lại. Lộ Xuyên ngượng ngùng nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Khi nào em về?”
Lê Sơ Huyền nhìn những món điểm tâm sáng kiểu Trung Hoa trên bàn nhỏ, “Bàn xong là về ngay. Dù sao tuần sau cũng là phiên đấu giá lô đất cuối cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhu-chim-trang/5214181/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.