Không biết có phải ảo giác hay không, Ông Lẫm Nhiên luôn cảm thấy, ở thời khắc chính mình cởi đi quần áo, biểu tình của Tư Hướng Nhan có chút xíu biến hóa, cũng không là kinh ngạc, cũng không phải chán ghét, mà là một loại cảm giác sớm đã đoán trước hoặc là nghiền ngẫm. Thấy cô vẫn cứ dựa ở trên sofa, hai mắt lướt qua ở trên người mình, không phải vờ như không thấy, rõ ràng đang nghiêm túc đánh giá.
"Tôi không thích nữ nhân." Tư Hướng Nhan vốn cho rằng Ông Lẫm Nhiên câu dẫn với mình và cái gọi là yêu thích đều chỉ muốn đạt thành mục đích mượn vị trí cao của cô, nhưng ở thời khắc vừa rồi, cô lại cảm thấy trong ánh mắt con người này có sự nghiêm túc quá mức. Bất luận thế nào, Tư Hướng Nhan đều sẽ không tiếp nhận Ông Lẫm Nhiên con người này. Đương nhiên, cũng sẽ không tiếp nhận người khác.
"Đại tỷ sở dĩ cảm thấy chính mình không thích nữ nhân, chỉ là vì chị chưa có gặp được nữ nhân để chính mình để chị động lòng. Em biết chị có bạn trai, hắn mọi thứ đều không bằng nữ nhân như em, chị..."
"Căm miệng." nghe Ông Lẫm Nhiên ngụy biện tà thuyết, Tư Hướng Nhan hơi nghiêng đầu. Cô chán ghét người lải nhải, càng chán ghét mấy tên gia hỏa tự cho rằng muốn dựa vào lời nói đánh động mình.
"Chỉ cần đại tỷ chị một ngày không có đồng ý em, em thì sẽ luôn nói tiếp."
"Chỉ sợ cô không có cơ hội này." nghe thấy lời của Ông Lẫm Nhiên gần như uy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-tu-ta-tu-duong/2643290/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.