"Nói lại lần nữa." Hành lang tĩnh mịch không người không tiếng động, một giọng nói thanh lãnh trầm thấp vang lên, tuy rằng dễ nghe vui tai, thiếu ít nhiều mấy phần ngây ngất. Ông Lẫm Nhiên một cái liền nghe ra giọng nói này là thuộc về Tư Hướng Nhan, nàng muốn biết thương thế của đối phương như thế nào, hai người họ có từ trên đảo được cứu ra ngoài không, nhưng mi mắt lại giống như nặng nề trầm trọng, dường như chỉ có thể nghe được đối thoại bên ngoài.
"Đại tiểu thư, thương thế chân phải của Ông tỷ quá nặng, hai viên đạn kia cơ hồ phá nát cả mảnh xương đầu gối của nàng ấy. Chúng tôi đã nổ lực lớn nhất đem mảnh xương nát ghép xong, nhưng bây giờ không dám bảo đảm chân phải của Ông tỷ sẽ không lưu lại vấn đề." Rất hiển nhiên, tâm trạng của Tư Hướng Nhan lúc này rất tệ, thậm chí có thể dùng tức giận để hình dung.
Thời gian hai người họ ở trên đảo được cứu ra đến bây giờ đã qua ba ngày, trong 72 tiếng đồng hồ này Ông Lẫm Nhiên luôn bị vây trong trạng thái hôn mê, thỉnh thoảng mấy lần tỉnh lại cũng đều là vì từ trong đau đớn kịch liệt mà thức tỉnh, cuối cùng lại mơ mơ hồ hồ ngủ đi. Ngày đó ở trên đảo, Chung Cẩn Lan bọn họ cuối cùng là kịp thời đến kịp.
Khi cô ấy đem Ông Lẫm Nhiên và Tư Hướng Nhan đón lên máy bay, vết thương trên vai Tư Hướng Nhan đã bắt đầu chuyển biến xấu, mà tình trạng của Ông Lẫm Nhiên càng thêm nghiêm trọng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-tu-ta-tu-duong/2643187/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.