Tịch dương theo sườn dốc chậm rãi rơi xuống, theo mép cửa sổ chiếu vào trong phòng, đem phòng trong lộ đến càng mập mờ. Suối nước trong phòng tắm chảy róc rách, phát ra động tĩnh rầm rầm, cũng che lấy thứ thanh âm làm người ta ngượng ngùng. Chiếc gương nơi không xa phản xạ ra vầng sáng đạm bạc mờ mờ, mà ở trong đó, hai cổ đồng thể trắng nõn mà hoàn mỹ quấn lấy nhau. Khiến cho hình ảnh cực kì giống họa tác trân phẩm của bức tranh đẹp, mỗi một tất đều đẹp đến để người ta không xê dịch được tằm mắt.
"Ngô...ân a..." Một tiếng khinh ngâm rõ ràng đè nén không được từ trong miệng tràn ra, giống như ngọn lửa xao động, đem không khí xung quanh làm đến nóng rực. Cánh tay thon dài từ trên giường nhấc lên từ đó vòng qua bờ vai của người trên thân, mồ hôi tinh mịn trãi rộng ở trên bàn tay như ngọc kia, hiện lên đặc biệt mềm yếu không xương, giống như nhẹ nhàng vừa gập lại thì sẽ gãy đi.
Vì là đầu tiên, cho nên thân thể của Ông Lẫm Nhiên rất chặt, là trình độ Tư Hướng Nhan chưa từng tưởng tượng qua, mà hết lần này đến lần khác địa phương nhỏ hẹp kia còn khẩu vị rất lớn dung nạp hai ngón tay. Ban đầu mở rộng trở nên càng thêm chật vật, Tư Hướng Nhan mỗi một xê dịch đều phải đặc biệt thận trọng, lúc này chú ý đến phản ứng của Ông Lẫm Nhiên, sợ làm đau nàng.
"Nhan Nhan...em bây giờ thật sự rất vui, em có thể cảm thấy sự tồn tại của chị, ngón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-tu-ta-tu-duong/2643179/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.