"Ông Lẫm Nhiên, đừng vì bất cứ người nào uỷ khuất bản thân em."
"Em sẽ không vì người khác, chỉ sẽ vì một mình Nhan Nhan chị. Nhưng bất cứ chuyện gì em làm vì chị, đều không gọi là uỷ khuất."
Cái ôm đã lâu mang đến cho cơ thể cực kì thả lỏng, từ sau khi cùng Tư Hướng Nhan tách ta ngủ, nàng thì không giống như tối qua hảo hảo nghỉ ngơi nữa. Ánh mặt trời chiếu vào phòng, đem mặt ngủ của Tư Hướng Nhan chiếu đến đặc biệt thanh cao, nhìn bộ dạng ngủ say của cô, khó chịu trong lòng ở trong nháy mắt như tuyết rơi vào trong nước sôi, phút chốc liền mất đi không thấy.
Nhẹ nhàng ôm lất thắt lưng của Tư Hướng Nhan, vòng qua vị trí bị thương của cô, nghĩ đến đây, Ông Lẫm Nhiên thật sự là cực kì đau lòng rồi. Nàng nghĩ, nếu như tối qua bản thân cũng ở hiện trường, dứt khoác sẽ không để Tư Hướng Nhan bị thương.
"Làm sao không ngủ thêm." Thân thể bị Ông Lẫm Nhiên nóng bỏng ôm lấy, Tư Hướng Nhan mở mắt nhìn nàng, nhưng giữa đầu chân mày còn mang theo mông lung và suy nhược của ngủ không đủ̀. Nhìn theo tóc dài rối loạn rãi bên gối, sắc mặt yếu ớt tiều tụy của bệnh trạng, Ông Lẫm Nhiên kiềm lòng không được thò đầu hôn lấy cô, liếm nhẹ lấy cánh môi khô ráo của cô, đem cô ôm càng chặt.
"Nhan Nhan, sau này đi đâu đều mang theo em có được không? cho dù không để em biết tin tức cũng được, em không muốn một mình phát ngẩng ở nhà,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-tu-ta-tu-duong/2643171/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.