"Lạnh...rất lạnh...Nhan Nhan...thật xin lỗi, thật xin lỗi..." Mở mắt nhắm mắt đều là tối om vươn tay không thấy năm ngón, đau đớn quanh quẫn ở quanh người kích thích tới lui đại não, phần giày vò này đứt quãng không ngừng nghỉ, lúc thì mạnh mẽ lúc thì suy yếu. Không có người nào nguyện ý đến giúp đỡ nàng, mà Tư Hướng Nhan, càng không thể xuất hiện ở trước mặt mình.
"Rất đau, Nhan Nhan, em rất đau." Cuộn tròn cơ thể lại với nhau, Ông Lẫm Nhiên nằm ở trên đất, thấp giọng thì thầm tên của Tư Hướng Nhan, dường như làm như vậy thì có thể giảm nhẹ đau khổ. Có lẽ là thượng đế nghe được cầu nguyện của nàng, căn phòng tối đen dần dần xâm nhập từng trận hơi sáng, một cánh cửa xuất hiện trước mắt, mà chùm sáng đang từ chỗ đó khuếch tán đến bên cạnh mình.
Ý lạnh từ từ bị đuổi tan, nhìn theo người đẩy cửa mà vào, Ông Lẫm Nhiên lăng lăng nhìn theo, ngay cả hốc mắt bị nước mắt che đậy cũng mơ hồ không biết. Rõ ràng hôm qua mới gặp mặt, nhưng mà bây giờ gặp, lại giống như cách 18 năm lâu như vậy. Cô thì giống như cái gì cũng không từng phát sinh qua, thản nhiên cười với mình, cho dù nụ cười rất nhạt, nhưng trong mắt lại tràn đầy ôn nhu, mà phần ôn nhu kia, để chính mình không thể thoát khỏi.
"Nhan...Nhan Nhan..." Hướng đến Tư Hướng Nhan vươn tay ra, tiếp theo thân thể liền được đối phương ôm lên. Họ cũng không có mặc quần áo, khiến thân thể chặt chẽ dán lại với nhau. Khi gò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-tu-ta-tu-duong/2643151/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.