"Ạch..." Tư Hướng Nhan nằm mơ cũng không ngờ được Ông Lẫm Nhiên ở thời điểm này tỉnh lại, cơ thể bảo trì tư thế cứng ngắc vừa rồi không có biến hóa, lại có thể cảm nhận được nhiệt độ trên mặt đang thăng lên. Tư Hướng Nhan lúng túng đứng dậy, đem thanh đẩy trong tay quăng vào trong thùng rác, hoàn toàn không biết nên nói cái gì mới có thể cứu nguy không khí lúng túng lúc này.
"Chị..." Thấy Tư Hướng Nhan đứng đó không nói chuyện, Ông Lẫm Nhiên nhịn không được mở miệng. Nàng không biết chính mình là làm sao đến đây, tất cả của tối hôm qua đều giống như ác mộng, rất không dễ dàng mới ngất đi, mà Long Vọng tựa hồ cũng tra tấn mệt rồi, như vậy mới rời khỏi. Nhìn rồi nhìn hai tay của mình quấn băng gạc, Ông Lẫm Nhiên ảm đạm nhìn phía Tư Hướng Nhan.
"Tôi chỉ là không hy vọng cô mang kế hoạch của Trình gia chết ở đây, bác sĩ chút nữa thì đến, cô trước tiên mặc tốt quần áo." Tư Hướng Nhan không có nhìn Ông Lẫm Nhiên, mà là từ trong tủ tìm quần áo của nàng quăng trên sofa. Phát hiện đồ vật thuộc về mình cũng không có bị Tư Hướng Nhan quăng đi, Ông Lẫm Nhiên trước mắt lóe sáng một cái, nàng thử dùng tay cầm lấy quần áo, nhưng tay trái căn bản đã mất đi tri giác rồi, mà tay phải càng là lúc này đau đớn dâng lên kịch liệt. Dưới tình thế bất đắc dĩ, Ông Lẫm Nhiên chỉ đành vô lực lần nữa nằm sấp trở lại sofa, nhẹ nhàng thở phì phò.
"Em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-tu-ta-tu-duong/2643138/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.