Chỉ ngồi yên trong bóng tối, Dane tắt động cơ. Anh phải thừa nhận rằng tình trạng sức khỏe của bố mình tệ hơn mức anh nghĩ ban đầu. Ông bước ra khỏi xe nhưng phải ngừng lại nghỉ giữa chừng ở cửa gara.
Mariel ngồi bên hồ bơi, giữa quầng sáng tĩnh tại. Ngay chính giữa luồng sáng, anh mơ mơ màng màng. Làn mi dài khép lại trên gò má mơ hồ kia; mái tóc cô xõa trên bờ vai thành suối đen nhánh. Mặt trời hôn nhẹ lên những vùng da trần trên vai cô, nhuộm màu hồng phớt như màu dâu trộn kem.
Môi anh khao khát. Muốn được nếm thử. Chỉ cần một lần...
Có lẽ cô vẫn còn cáu điên về anh. Nhưng trông cô không còn giận nữa. Mà rất gợi cảm. Huyết quản anh nóng dần lên với ý nghĩ đó, làn máu nóng trào lên cuộn dâng trong anh như tiếng sấm mùa hè không ngớt đi cùng phủ chụp mấy ngọn đồi từ xa.
Cô bước tới ngâm chân vào nước, khuấy lên những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước vốn phẳng lặng. Một cảm xúc lạ lẫm dội lên trong ngực anh, làm ngắt quãng hơi thở trong họng anh và trong thoáng chốc khiến anh như mọc rễ tại chỗ.
Ngày trước, cô luôn là bến cảng yên bình của anh trong cơn bão, cất giữ mọi bí mật của anh. Bạn chí cốt của anh.
Giờ giữa anh và cô là một thỏa thuận.
Chẳng có gì là vĩnh viễn cả, anh tự nhủ khi ngắm cô chống hai tay ra sau, ngửa người lui, ngực cô căng lên như một lời mời gọi. Tiếng gọi ban sơ trong anh cứ chực nổi lên, nhưng anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-tron-goi/191241/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.