Mạn Viên Hân nằm trên giường, và bên cạnh cô là một đứa bé trai vẫn còn đỏ hỏn, trộm vía bé ngoan bú khỏe nên cứ hễ được cho ti no sữa là lăn ra ngủ.
Nhìn bé con của mình, lòng cô chỉ có đong đầy hạnh phúc.
"Cục cưng lại ngủ rồi à?"
Lúc này, Vương Chính Phàm vừa quay trở lại sau khi về nhà chuẩn bị bữa sáng, anh bước đến giường nhìn bé con đang ngủ và cười hỏi một câu, sau đó đặt phần thức ăn vừa mang vào lên bàn.
"Anh mang bữa sáng tới rồi này, em ăn đi cho nóng."
Thấy Mạn Viên Hân đang gượng người ngồi dậy, Vương Chính Phàm tạm gác lại chuyện đang làm để quay qua đỡ cô ngồi lên.
Nhìn vào thì chắc ai cũng nghĩ rằng họ là vợ chồng, là một gia đình ba người hạnh phúc.
"Anh làm vậy em ngại lắm, thời gian qua đã làm phiền anh với An An nhiều rồi, giờ lại khiến anh và con bé bận lòng chăm sóc cho mẹ con em nữa..."
Vương Chính Phàm chẳng vội nói gì, anh chỉ lo chú tâm dọn thức ăn ra bàn, đến khi xong xuôi cả rồi thì mới quay lại chỗ Mạn Viên Hân, nhẹ giọng cất lời:
"Anh vẫn đang chờ em trả ơn đây mà, nên sao phải ngại."
Cô cười gượng, giọng điệu ái ngại khẽ khàng vang lên:
"Ơn nghĩa này em không biết phải trả đến khi nào mới hết nữa."
"Hay là dùng cả đời này trả cho anh đi."
Vương Chính Phàm cười nói, thoải mái đưa ra lời đề nghị như nửa thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-nguyen-y-nghiet-duyen-dut-doan/2570398/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.