Sáng hôm sau...
Bình thường người chuẩn bị bữa sáng là Vương Chính Phàm, nhưng hôm nay vị trí đầu bếp đã do Mạn Viên Hân thay thế, vì mới hơn 5 sáng cô đã thức giấc sau đó hăng hái vào bếp trổ tài. Làm hại ai kia vừa ngủ dậy không nhìn thấy cô đâu đã hốt hoảng đi tìm.
Anh chạy vào bếp, vừa nhìn thấy bóng dáng mảnh mai thân quen đã vội vàng đi tới ôm lấy Mạn Viên Hân từ phía sau lưng, như mọi hôm cô hay làm với anh.
"Sao hôm nay bảo bối dậy sớm vậy?"
"Thì anh nấu cho em ăn nhiều rồi, nên giờ muốn tự tay xuống bếp làm cho anh một bữa ăn tươm tất. Coi như là bù đắp, anh thấy em có ra dáng một người vợ đảm đang chưa?"
Cô nghiêng đầu sang nhìn anh, cười nói hồn nhiên hệt như mọi ngày. Làm lòng dạ của ai đó bất giác mềm nhũn ra. Nhân cơ hội gần nhau, Vương Chính Phàm liền hôn chụt lên má cô một cái rồi mới nói:
"Vợ của anh dù không làm gì cũng là người phụ nữ tuyệt vời nhất!"
"Lại khéo nịnh! Thôi anh qua bàn ngồi đi, em nấu xong rồi, giờ chỉ còn việc lấy ra bát là có thể ăn ngay."
"Để anh đi đánh răng cái đã."
"A, Vương Chính Phàm, anh ở dơ quá đi à... Vậy mà lúc nãy còn hôn em nữa chứ!"
Vương Chính Phàm vừa nói xong thì Mạn Viên Hân liền đưa tay lên che miệng lẫn mũi lại, cô còn nhăn mặt kêu ca, làm ai đó méo mặt, vội vàng biện minh:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-nguyen-y-nghiet-duyen-dut-doan/2570324/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.