Một năm sau…
Vương Chính Phàm trở lại thành phố thân quen năm nào, nơi chôn nhao cắt rốn của mình sau ba năm phiêu bạt xứ người.
Vừa xuống máy bay, với sự tiêu sái, khí chất phong độ và sắc vóc cao to, lịch lãm của anh đã thu hút không ít ánh mắt nữ nhân.
Dù anh diện nguyên set đồ đen, đôi mắt phượng sắc bén được giấu sau lớp kính râm nhưng vẫn không thể khiến người khác phủ nhận nét đẹp cực kỳ cuốn hút của mình.
Thời gian làm vạn vật thay đổi không ngừng và con người ta cũng trưởng thành theo năm tháng. Nay Vương Chính Phàm quay lại, là lúc anh đã không còn là một nam nhân tầm thường như trước. Và ánh nắng ấm áp trong đôi mắt lẫn con tim giờ đây cũng chẳng còn tồn tại.
Lướt qua biết bao ánh mắt trầm trồ, người đàn ông ấy lên chiếc taxi đã chờ sẵn bên ngoài. Anh lên đường trở về căn nhà quen thuộc năm nào, nơi có cô em gái nhỏ vẫn bao ngày chờ đợi.
- ---------------
Thời gian thấm thoát trôi qua đã hết một ngày tất bật, Vương Kỳ An trở về nhà khi mặt trời khuất bóng từ lâu.
Vẫn là khuôn viên trong ngôi nhà cũ thân yêu, và vẫn là thói quen thuần thục mỗi ngày. Cô lái xe vào gara, sau đó quay trở vào nhà. Vừa đặt chân vào phòng khách đã lớn giọng cất lời:
“Dì Manh ơi, có cơm tối chưa dì? An An đói sắp xỉu rồi…”
“Cơm canh đã hâm đi hâm lại cũng ba lần rồi mà giờ này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-nguyen-y-nghiet-duyen-dut-doan/2570322/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.