“Con đã xem doanh thu tháng vừa rồi của công ty chưa tiểu Ngôn?”
Diệp Ngôn đang đứng bên cửa sổ trong thư phòng cùng ly rượu trên tay, thong thả thưởng thức thì chợt nghe thấy giọng nói nghiêm nghị của Cung Mẫn Giai, nhưng anh ta vẫn chẳng buồn quay lại nhìn bà mà chỉ thong thả trả lời:
“Có vấn đề gì sao mẹ?”
“Con tự qua mà xem đi.”
Nét mặt Cung Mẫn Giai tuyệt nhiên cáu gắt, bà ném sấp tài liệu lên bàn sau đó bỏ qua sofa ngồi.
Lúc này, Diệp Ngôn mới quay trở lại bàn làm việc, lật sấp tài liệu ấy ra xem, nhưng khi xem qua rồi thì sắc mặt của anh ta lại chẳng hề thay đổi, thậm chí còn dửng dưng nói:
“Chỉ giảm chút ít doanh thu thôi mà mẹ có cần làm quá thế không?”
“Giảm chút ít của con là đến mức báo động đó à? Con làm ăn cái kiểu gì vậy tiểu Ngôn? Đã không thể phát triển lớn mạnh thêm thì ít ra cũng phải trụ vững như lúc ba con còn đương thời chứ. Con tiếp quản cơ nghiệp cả đời của gia tộc kiểu này thì mẹ biết ăn nói làm sao với ba và bà nội con đây hả?”
Cung Mẫn Giai tức giận chất vấn, nhưng Diệp Ngôn thì vẫn trơ trơ ra đó, thái độ không hề quan tâm.
“Thì mẹ thay con giải quyết đi. Cơ nghiệp này là mẹ bất chấp thủ đoạn để giành về mà.”
“Con ăn nói vậy mà nghe được hả tiểu Ngôn? Mẹ bất chấp tất cả là vì ai? Có phải con bị ả nữ nhân kia làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-nguyen-y-nghiet-duyen-dut-doan/2570285/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.