Không quan tâm tay chân bản thân bị tê cứng, Di Ái vẫn Duy trì tư thế co ro suốt mấy giờ đồng hồ, mắt chốc chốc lại đưa qua cánh cửa, giống như sợ điều gì đó.
Cô sợ, sợ tên ác ma kia, sợ sự giày vò của hắn.
Mà lúc này đây cánh cửa dường như nghe được tâm tư của cô liền một trận động.
"Cạch" Cánh cửa đột ngột mở, bóng đen không rõ hình dạng dần tiến vào làm Di Ái run sợ.
Có phải sắp đến nữa không?
Mà lúc này lại thêm một tiếng "Cạch" đèn trong phòng được bật lên, bóng đen kia cũng được làm rõ.
Làm tinh thần c.ăng c.ứng của Di Ái có chút thả lòng, đó không phải hắn ta mà là Tuệ Mẫn.
Nhưng cô ấy đến có lẽ sẽ giống như lần trước, đến để ép cô đi qua chỗ của tên kia.
"Em không đi đâu"
Chưa kịp để Tuệ Mẫn nói gì Di Ái đã hoảng loạn từ chối. Tay cô bấu lấy quần áo trên người sợ sệt rõ ràng.
Tuệ Mẫn thấy một màng này thở dài không ra tiếng, phải đau đớn cỡ nào mới thành ra bộ dạng ám ảnh như vậy chứ?
Dư vị này hoàn toàn không nên có ở một cô gái tuổi 18 đơn thuần.
Mà cô lên đây kỳ thực không phải muốn Di Ái làm loại chuyện kia chỉ đơn giản là quan tâm cô thôi. Từ sáng đến giờ đã không có gì vào bụng rồi chắc chắn rất đói.
Bê lấy khay đồ ăn nóng hôi hổi, Tuệ Mẫn đi đến bên Di Ái nhỏ nhẹ cất giọng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432798/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.