"Mẹ ơi!" Đột ngột ngồi bật dậy, toàn thân Di Ái đổ dầy mồ hôi, tóc trên người cũng vì vậy mà bết lại dính lại khuôn mặt đầy hốt hoảng của cô.
Đôi tay thon gầy vẫn đưa ra phía trước muốn bắt lấy cái gì, chẳng qua cái gì cũng không lấy được.
Nước mắt bám trên khóe mi, cô vẫn chưa thoát khỏi kinh hoàng của cơn ác mộng lúc nãy liền co ro ôm lấu đầu gối của mình.
Ác mộng kia cái gì cũng là sự thật, mẹ bỏ rơi cô là sự thật, cô trở thành đồ chơi của tên ác ma kia cũng là sự thật.
Bằng chứng rõ nhất là bụng dưới của cô vẫn còn âm ỉ.
Và Di Ái cũng không có quên chính hắn là kẻ xém tí đã cướp đi khả năng làm mẹ của cô.
Miên man trong đau khổ Di Ái cũng không để ý Tuệ Mẫn từ lúc nào đã bước vào phòng.
"Tỉnh rồi à? Em còn thấy đau ở không? "
Cầm theo khay đồ ăn cùng thuốc uống, Tuệ Mẫn nhẹ đến chỗ Di Ái hỏi thăm.
Lúc này Di Ái mới quay lai nhìn thấy Tuệ Mẫn khẽ lắc đầu, nhưng trên mặt vẫn còn chút tái nhợt.
"Em không sao...vậy có phải tiếp tục làm cái kia không?"
Trong đôi mắt ngọc lại thấy thoang thoáng nổi buồn.
Nếu không sao rồi phải tiếp tục quay lại hầu hạ hắn. Như vậy cô nguyện để căn bệnh này kéo dài thật dài.
Tuệ Mẫn đến bên Di Ái đặt khay đồ ăn trên bàn có chút xót xa, cô gái nhỏ này dường như lúc nào cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432792/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.