Bình minh dần ló dạng, ánh nắng phủ đầy lên thân thể đôi nam nữ nằm trên giường lớn trắng tinh.
Cố Ngạo Thiên từ lâu đã tỉnh ánh mắt đang dán chặt vào thân thể bé nhỏ tựa đầu vào lòng mình.
Bên môi hắn chợt câu lên.
Cô thật sự có rất mị hoặc, làm hắn mạc danh khuây khỏa.
Những lần trước đều là hắn cưỡng ép cô làm loại chuyện này, chỉ có lần này là cô chủ động dâng lên bản thân cho hắn.
Một cái cũng không chừa lại cho mình. Cảm giác này để hắn rất thích.
Một tay hắn vỗ nhẹ lên chiếc mông mềm mại của cô ngạo mạn cất tiếng.
"Phương Di Ái tôi thực sự rất thích thân thể của cô"
Không biết người con gái dưới thân có nghe được hay không chỉ thấy mày cô khẽ nhíu, hàng mi cũng từ từ mở ra.
Trước mắt hiện ra một mảng da thịt vàng cam vạm vỡ làm Di Ái phút chốc bừng tỉnh bật dậy.
Bên cạnh cô có người a?
“Á…” Vừa di chuyển thân thể đã cảm nhận một hồi đau nhức kịch liệt.
Mà kinh khủng hơn là cô phát hiện ra … giữa hai chân mình vẫn còn lưu lại chất lỏng sền sệt.
Cho dù cô phản ứng có chậm hay ngu ngốc cũng có thể hiểu được đó là đại diện cho điều gì.
"Đêm qua nhiệt tình như vậy? Bây giờ muốn phủi sạch rồi sao?"
Cố Ngạo Thiên nằm nghiêng cánh tay cường lực ưu nhã làm điểm tựa chống lên đầu, nhìn cô lười biếng mở miệng.
Âm sắc đầy tràn ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432767/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.