Cố Ngạo Thiên chấn động một khắc, trong tâm nghĩ đến việc mà cô nói.
Lòng chợt dao động mạnh mẽ...
Âm trầm một lúc cuối cùng hắn cũng nói ra
"Tôi nuôi cô cả đời"
Hắn không biết tương lai ra sao nhưng hiện tại hắn muốn giữ cô ở lại bên mình.
Đến khi cơ thể cô không còn ấm nóng, đến khi trái tim cô không còn nhịp đập, đến khi nhân gian không còn luân hồi....
Đời đời kiếp kiếp, hắn, khiến cô, chỉ có thể phụ thuộc vào hắn, là người của hắn.
Lần này là Di Ái sửng sốt, cả cơ thể cứng lại trong giây phút hắn bên tai cô cất lên tiếng nói trầm ấm.
Vốn tưởng hắn sẽ trả lời là không, vì một món đồ chơi như cô thì ắt sẽ có hạn sử dụng.
Như đến khi hắn chán ngán, như đến khi cô không còn đẹp xinh...
Mà nếu hắn làm thật thì sao, hắn sẽ mãi mãi kìm hãm cô?
Có lẽ, một câu này của hắn chẳng có ý tứ gì, chỉ đơn giản là muốn cô không được đi học.
"Nhưng tôi vẫn muốn đi học..."
Cố Ngạo Thiên mặt có chút tối lại, xem ra cô rất quyết tâm về vấn đề này.
"Một món bánh chưa đủ, lấy lòng thì cô cũng phải lấy lòng cho hào phóng thêm một chút! Tôi cũng không phải là một đứa trẻ 3 tuổi một chút bánh ngọt liền có thể khiến tôi thỏa mãn"
Di Ái trong lòng phát ra khởi sắc, hắn nói như vậy có nghĩ là cô chỉ cần đủ thành ý hắn sẽ cho cô đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432756/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.