Đến lúc vào giữa tiết học cô mới nhìn lại bản thân chợt phát hiện ra cái áo này có mùi không đúng lắm. Nó là mùi của tên kia.
Trên cổ áo là có hình hoa ưu đàm, đây là kí hiệu của hắn, cô có để ý qua hình như áo nào của hắn cũng có.
Ôi trời sao hắn lại để nó ở phòng cô, mà cô lại mặc nhầm nó đi học.
Cầu mong là đừng ai biết được thân phận của chiếc áo này, nếu không họ sẽ biết cô là đang làm cái gì mất.
Chẳng qua cô lại quên ở trong lớp học này vẫn là đang có một người họ Cố.
Tan học đi ra khỏi trường học, Di Ái gấp gáp bước đi muốn nhanh nhanh quay về trả lại áo cho hắn.
Từ trong một đống xe tư gia thấy được xe của Cố Ngạo Thiên.
Trực tiếp bước qua.
Cứ nghĩ như bình thường cô sẽ về một mình mà hôm nay trong xe lại có thêm một tên gấu nâu to tướng chiếm một cái ghế trong xe.
"Cố Ngạo Thiên, sao anh lại đến đây?"
Hắn từ đang xem điện thoại nhẹ nhàng ngẩng đầu lên nhìn cô, đưa tay kéo cô vào trong xe ngồi trên đùi hắn.
"A..." một tiếng hốt hoảng đến khi hoàn thần cô đã không còn cách nào chống cự.
"Gọi tôi là cái gì?"
Di Ái trong lòng cẳng thẳng, lại mang theo sợ hãi. Cô gọi sai tên hắn sao?
"Hửm?" Hắn dùng âm mũi hối thức một tiếng, Di Ái liền giật mình nhẹ giọng trả lời.
"Cố...Ngạo Thiên"
"Sau này gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432744/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.