"Aaa tôi liền mách anh hai" Cố Mạn Tuyết cũng không chịu thua bạo ngược nắm đầu Di Ái, miệng lại hăm dọa.
"Cho cô mách đó..."
Di Ái bây giờ đang là tình trạng điếc không sợ súng, phóng lao rồi phải theo lao.
Hạ người cô cắn thật mạnh lên vai Cố Mạn Tuyết dùng hết bảy phần công lực của mình.
"Đau...cô là cẩu sao aaa" Cố Mạn Tuyết đau đến rống to lên, tay không ngừng cào lên lưng của Di Ái.
Cố Mạn Tuyết lần này chọc sai người rồi.
Cái trận đánh này giống như là trút đi hết uất ức của Di Ái. Bao nhiêu tủi nhục và đau đớn cô chịu phải đều dùng nhắm cô ta trút lên.
Càng đánh cô càng hăng, Cố Mạn Tuyết căn bản không phải là đối thủ của cô. Chỉ qua chốt lát cô ta đã bị cô đè bẹp xuống sàn.
"Đủ rồi, tôi thua"
Cố Mạn Tuyết thở phì phò đưa tay xin hàng, bộ dạng thật sự là phát sợ Di Ái rồi.
Di Ái nhìn ngắm một thân rối bù của cô ta, xem ra đã trút đủ giận liền hừ lạnh một tiếng rồi buông cô ta ra.
Chẳng qua lúc này.
"Bụp" Cố Mạn Tuyết lấy được tự do liền ôm Di Ái lần nữa ngã xuống sàn, cưỡi lên người cô.
" Cô đê tiện aa..." Di Ái hướng cô ta quẫy đạp, mà cô ta vẫn ôm chặt cô không buông lại lao vào đánh tiếp.
Hai người đánh bay hết 2 3 bình hoa sứ đắt tiền trong phòng thẳng cho đến khi ngoài cửa lại nghe ra thanh âm giận dữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432739/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.