"Cố tổng, có người tặng bánh cho anh nè"
Cố Ngạo Thiên đang chăm chú xử lý công việc nghe đến chiếc bánh trong mắt mấy phần sáng lên nhưng cũng không để lộ ra quá nhiều biểu cảm vẫn một mựt lạnh nhạt.
"Ừm"
Lãnh Phong nhẹ nhàng đặt cái bánh lên chiếc bàn nhỏ cạnh bàn làm việc của Cố Ngạo Thiên.
Anh ta nhìn nhìn chiếc bánh lại không khỏi câu lên khóe môi. Tổng giám đốc cực ghét đồ ngọt của hắn từ khi nào lại chuyển qua thích rồi.
Hay thật ra là do thích người làm cái bánh này.
Xem ra 27 năm độc thân rồng rã của tổng giám đốc hắn sắp kết thúc rồi. Thật tốt quá.
"Muốn ăn bánh à?"
Nhận thấy Lãnh Phong cứ nhìn chiếc bánh mãi, Cố Ngạo Thiên liền phát ghen, tựa hồ sợ hắn cướp đi bảo bối của mình.
"Tôi không dám đâu a"
Lãnh Phong liền xua tay lắc đầu sợ hãi, cái câu vừa nãy của tổng giám đốc nghe giống như "muốn ăn đấm à" hơn.
"Nhưng mà, người ta tặng bánh cho anh rồi, anh có muốn tặng lại người ta cái gì không?"
Đôi tay đang thoăn thoắt đánh máy của Cố Ngạo Thiên nghe được câu này đột nhiên dừng lại, suy nghĩ một hồi rồi bá khí cất tiếng
"Người khác lấy lòng tôi là đương nhiên, tôi cần gì phải đáp trả"
"À... vậy sao?"
Lãnh Phong cố ý kéo dài âm tiết giống như châm chọc, tổng giám đốc của hắn sẽ thật sự làm như lời bản thân đã nói sao?
Mà cái này hắn lại thành công làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432735/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.