Tuệ Mẫn cuống cuồng không biết làm sao, ông chủ nói như vậy cô cách nào giúp Di Ái đây.
Bây giờ đã là 10 giờ đêm, Di Ái trên người chỉ có một cái áo ngủ, ở bên ngoài lỡ gặp chuyện không may thì sao đây.
Đúng lúc này Cố Mạn Tuyết ngồi một bên vẫn luôn ấn điện thoại đột nhiên cất tiếng.
"Nữ sinh đêm khuya một mình trên đường không may bị một đám thanh niên cưỡng bức"
"Nữ sinh tâm trạng thất thường nhảy cầu tử tự"
"Nữ sinh..."
Âm thanh của cô phát ra không quá lớn nhưng đủ để Cố Ngạo Thiên cạnh bên cuống như kiến bò trên chảo lửa. Ánh mắt sắc bén liếc qua cô lớn tiếng.
"Em im lặng đi"
Đây là đang hù dọa anh sao?
Cố Mạn Tuyết nhún vai trề môi tỏ vẻ bất mãn.
"Em chỉ đọc báo thôi anh cần gì phải phản ứng lớn như vậy?"
"Không cho em đọc nữa"
Hắn đứng lên mắt đảo ra ngoài mấy lần, chân bước ra hướng cửa được 2 bước nhưng lại nghĩ tới cái gì sau cùng bẻ lái đi lên lầu.
Lo lắng làm cái gì chứ? Đây là do cô tự chọn.
Tuệ Mẫn quắn quéo nhìn Mạn Tuyết
"Tiểu thư phải làm sao đây? Di Ái một mình bên ngoài có khi sẽ giống lời cô nói không? Ông chủ lại không cho tìm cô ấy về"
Mạn Tuyết tặc lưỡi một cái vẫn ung dung xem điện thoại
"Cô yên tâm đi... một khắc sau liền có kẻ cuống hơn cô"
Cố Ngạo Thiên ngồi lên cái ghế làm việc mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432731/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.