Bị gọi cả họ lẫn tên Di Ái liền giật bắn mình, theo phản xạ tự nhiên liền đẩy Cố Ngạo Thiên ra, khuôn mặt đỏ lựng lặng lẽ cúi xuống giống như bản thân làm chuyện xấu bị người ta phát hiện.
Cố Ngạo Thiên thì không có cuống như cô, hắn rất bình tĩnh chẳng qua là có chút không vui.
"Em nữa đêm chạy đến đây làm cái gì?"
Hỏi thế thôi, thật ra hắn cũng đoán được nguyên do rồi, 9 10 phần là vì vết chém trên lưng hắn.
Có đứa em như này cũng mát lòng mát dạ nhưng lại quan tâm hắn không đúng lúc rồi, hắn là đang hành đại sự.
Cố Mạn Tuyết nhíu mày mãnh mai, xoăn lên tay áo chạy đến chỗ của hắn cùng Di Ái.
Qua loa trả lời hắn.
"Anh biết làm cái gì? Em không đến tìm anh"
Cố Ngạo Thiên mặt nghệch ra một lúc, suy đoán của hắn vậy mà sai sao.
Mạn Tuyết nắm lấy tay Di Ái mạnh bạo kéo đi, dáng vẻ rất rất khẩn trương.
Di Ái chân trước chân sau đi theo cô ấy, trong lòng lộp bộp vài tiếng, tối như vậy Cố Mạn Tuyết lại đến đây, phải hay không là muốn hành hạ cô lên bờ xuống ruộng để trả thù cho vết thương của anh trai cô ấy?
Vô thức Di Ái lại run rẩy, cô ấy đanh đá ngang ngược, cô đấu không lại.
"Em mang Di Ái đi đâu?"
Cố Ngạo Thiên đến giờ mới thông hiểu, ý thức được em gái của mình có ý đồ xấu với Di Ái liền bật người với theo bọn cô, muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432712/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.