Cố Ngạo Thiên xoa xoa vai trấn an cô.
"Không cần tức giận, mặt em sẽ có thêm nếp nhăn, cứ như vậy sẽ biến thành một bà lão đó"
Di Ái vẫn chưa họa hỏa nghe cái câu "trấn an" này của hắn càng bốc lửa hơn, đưa cù chỏ thụt vào bụng hắn một cái.
"Đồ đáng ghét"
Dứt lời cô liền bỏ lại hắn, một mình trở về xe.
Hắn ôm bụng hít hà rồi chân dài chạy theo sau cô, ôn nhu nói.
"Em yên tâm, em biến thành bà lão thì anh trở thành ông lão, bên em đến hết đời"
Di Ái vừa mở cửa xe ra, nghe lời chân tình của hắn, cái tay có chút khựng lại, khuôn mặt chợt đỏ lên, khóe môi anh đào chịu không được câu lên cười mĩm chi.
"Về nhà thôi"
Kỳ thực cô đã xem Cố gia thành nhà của mình rồi.
...
Vừa ăn xong cơm tối, Cố Ngạo Thiên đã cùng Cố Mạn Tuyết chạy vào thư phòng khóa chặt cửa lại, bỏ Di Ái một mình ở ngoài.
Cô nhìn bọn họ khó hiểu, cũng không biết bọn họ đang làm điều mờ ám gì, có chút tò mò nhưng rồi cô cũng không quan tâm lắm.
Biết đâu là chuyện đại sự của anh em họ thì sao.
Cái này cô nghĩ đúng rồi, đây xác thực là đại sự nha.
Di Ái vào phòng của Cố Ngạo Thiên, bài tập cũng mang qua đó giải.
Giải xong cũng là 10 giờ đêm, nằm trên giường lăn qua lăn lại đến 11 giờ cũng không thấy hắn trở về, làm cô thật lo lắng pha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432700/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.