Tay cô run run vạch tấm vải trắng che mặt, khuôn mặt trắng bệch đến đáng sợ của hắn hắn dần lộ ra.
Cô không muốn nhìn thấy khuôn mặt này, cô muốn nhìn thấy hắn cười với cô, không phải là khuôn mặt lạnh tanh này.
Hắn tức giân với cô cũng được, mắng cô cũng được, đánh cô cũng được chỉ xin đừng lạnh lẽo như vậy.
Cô đặt cánh tay nhỏ bé lên mặt hắn rồi nghiêng đầu cười ngây dại, chẳng qua nụ cười này lại thấm đẫm nước mắt
"Thiên! Tỉnh lại đi anh, em về rồi nè, em không bỏ đi nữa đâu, anh tỉnh lại đi, được không?"
"Em biết em sai rồi, em không nên bỏ anh đi như vậy? Anh đang phạt em sao? Anh phạt thế nào cũng được nhưng đừng phạt em không được gặp anh nữa có được không? Hình phạt này đáng sợ quá..."
Càng nói nước mắt cô còn rơi nhiều âm thanh nghẹn ngào như bị chặn nơi cổ họng, mỗi âm thanh cô phát ra đều đau đớn vô cùng nhưng rồi cô vẫn cứ nói, cứ nói...
"Anh không phải nói sẽ nuôi em cả đời sao? Bây giờ anh ngủ như vậy, ai nuôi em đây..."
"Chúng ta còn chưa sinh con mà, anh không phải từng nói muốn một trai một gái sao? Em sinh cho anh có được không? Con trai sẽ giống anh, con gái sẽ giống em gia đình chúng ta sẽ thật hạnh phúc... không bao giờ chia xa nữa..."
Cô lay thân thể to lớn của hắn, lay đến cả người cô run lên, nhưng mắt hắn vẫn cứ nhắm chặt mãi không chịu mở, tuyệt vọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-khong-nguyen-y-tong-tai-cau-buong-tha/2432682/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.