Giữa tháng Ba, ngày cuối cùng trước khi Tô Vũ rời khỏi chùa Lê Minh, cô gặp lại Thảm Họa.
Hoàng hôn, ánh dương vàng nhạt bao phủ tòa tháp màu trắng,1ánh lên tia sáng lung linh huyền ảo. Thẩm Họa khoanh tay, nhìn cô gái đeo khẩu trang cúi đầu nhặt túi rác dưới đất, chẳng mảy may có động thái8gì đối với việc cô ta đột ngột xuất hiện ở đây.
Cô ta cũng không để ý việc Tô Vũ coi mình như không khí, dù sao tâm trạng hôm nay2của cô ta khá tốt.
Mấy hôm trước, cô ta vô tình biết được một chuyện, chuyện này giúp cô ta bù đắp nỗi đả kích khi Tô Vũ đi tự thú.
Nói4thật, Thẩm Họa không ngờ có một ngày Tô Vũ làm chuyện khiến cô ta giật mình như về Bangkok tự thú. Trong những ngày đó, trong lòng Thẩm Hóa chất chứa rất nhiều cảm xúc phức tạp, đa phần là tiêu cực, hệt như sau khi cô ta hao hết tâm tư xây dựng đường ray cho một chiếc xe lửa, vậy mà mới đi được nửa đường, chiếc xe lửa ấy đã bị chệch hướng. Đến lúc nghe thấy Tô Vũ phải ở chùa, cô ta càng vui mừng khôn xiết. Quả nhiên, công chúa hạt đậu sao dám chịu ngồi tù chứ, cái gọi là tự thú cũng chỉ là giả vờ giả vịt. Hiện tại, trong mắt Thẩm Họa, người phụ nữ đang làm việc hết sức chăm chỉ kia cũng chỉ đang diễn trò mà thôi.
“Được rồi, Tô Vũ, tôi tha thứ cho cô.” Thẩm Họa lười biếng mở miệng.
Thẩm Họa quyết định tha thứ, bởi vì chỉ vài phút sau thôi, cô ta muốn nói cho Tô Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-dang-cap-the-gioi/592135/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.