“Anh thật sự đồng ý đeo nhẫn cưới lên tay một người như em sao?”
“Tất nhiên rồi.” Tạ Khương Qua ôm chặt cô vào lòng, “Anh ủng hộ em, đây là cách tốt nhất thể hiện tình yêu của anh dành cho em.
Anh đoán, ban nãy công chúa hạt đậu đang nghĩ, vì dòng họ, em càng không thể trở thành một kẻ nhát gan rũ bỏ trách nhiệm của bản1thân. Em không muốn khi mọi người nhắc đến mình thường kèm theo câu Á, tôi biết cô ta, mẹ cô ta là Tô Dĩnh! Em không muốn người ta dè bỉu mẹ em đã dạy ra một đứa con chỉ biết trốn tránh khi phạm phải sai lầm.”
Tô Vũ vùi đầu vào lòng anh, khe khẽ gật đầu.
“Tô Vũ, em đừng sợ, em phải nhớ kỹ, anh mãi mãi ở8bên cạnh em.
Tô Vũ, anh còn một việc muốn nói với em.” Tạ Khương Qua bộc bạch cho cô biết, cái chết của bà Tô Dĩnh do sự thất trách của một tay bác sĩ, chính ông ta đã kê đơn thuốc ngủ như một loại thuốc giúp Tô Dĩnh xoa dịu tinh thần, vì vậy bà mới uống quá liều như vậy. Cô biết mà, Tô Dĩnh sao có thể2dễ dàng buông bỏ như thế, mẹ cô không bao giờ nhẫn tâm bỏ lại cục diện rối rắm như thế cho cô đầu. Trước nay, bà vẫn luôn coi cô như cô gái bé bỏng có thể cảm nhận được hạt đậu duy nhất được giấu dưới một trong hai mươi chiếc giường đệm và hai mươi chiếc giường lót nhung kia mà. Hai người rời khỏi lối đi dài,4đến sảnh lớn đèn đóm sáng trưng của khách sạn, đứng trước mặt những người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-dang-cap-the-gioi/592130/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.