Hôm ấy, Tạ Khương Qua đứng trước cửa phòng khám, chỉ trích đôi giày cao gót của Tô Vũ làm phí
phạm tiền cơm trưa cả tuần của cậu. Hỏi xem cô1có tức giận không?
Có chứ! Cô tức điên lên được!
Tô Vũ có một thói quen tốt đó chính là càng giận càng bình tĩnh. Thật không thể chấp nhận được vì8đến giờ này cô vẫn chưa lấy được số điện thoại của Tạ Khương Qua. Dù rằng cậu đã nói: “Cô Tô, nếu sau này không có chuyện gì thì mong2cô đừng tới tìm tôi. Chỉ vì niềm vui bất chợt của cô mà hôm nay tôi đã phải hủy hai buổi gia sư rồi. Cô mà cứ tiếp tục như4vậy, không biết bao giờ tôi mới trả nổi tiền cho cô nữa.”
Ấy vậy mà lần sau Tố Vũ đến tìm, cậu vẫn ngoan ngoãn đứng trước cổng chợ đợi cô.
Lần này Tô Vũ không lái xe mà bắt taxi tới, hơn nữa cách ăn mặc của cô cũng rất bình thường, giày bệt, quần short, áo sơ mi, tóc cột bằng khăn tay, đeo chiếc túi vải lớn. Trước khi đến, cô đã nghĩ ra cách lấy số điện thoại của Tạ Khương Qua.
Bình thường Tô Vũ rất kiệm lời, nhưng không hiểu sao mỗi khi ở trước mặt cậu, cô lại ríu rít không ngừng. Trái lại cậu chẳng mấy khi lên tiếng, thỉnh thoảng bị ép mới ừ hử hai câu. Sau vài lần gặp mặt, họ vẫn duy trì cách giao tiếp này. Hôm nay Tô Vũ đến tìm Tạ Khương Qua để nhờ cậu dẫn đi xem đấu quyền anh ở chợ đen Bangkok hay còn được gọi là Muay Thái. Vài người giàu chấn xem những trận đấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-dang-cap-the-gioi/592062/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.