Giới thượng lưu Bangkok truyền tai nhau rằng Tô Dĩnh rất hám trai, tuy nhiên khi lọt đến tại những người thuộc tầng lớp dưới của xã hội thì lại biến thành một câu chuyện khác. “Lời đồn đại” chẳng qua
là một cách giải tỏa của những người bị cuộc sống chèn ép ngột ngạt. Điều này là rất cần thiết, và đặc biệt là ở Bangkok - nơi khoảng cách giàu nghèo càng ngày càng phân1hóa rõ rệt.
Những kẻ vật lộn ở tầng đáy xã hội căm thù người giàu, họ thêm thắt vào những câu chuyện ngồi lê đôi mách, biến những lời đồn nhảm vượt xa phạm vi ban đầu. Tô Vũ biết, trong miệng họ, mẹ cô chỉ là “mụ đi thõa” cao cấp, còn cô chính là “con đĩ thõa“.
Bởi vậy sau khi nghe xong câu hỏi của cô, cảm xúc đầu tiên hiện lên trong mắt Tạ8Khương Qua là khó chịu, ngay tiếp theo là chán ghét. Thái độ không buồn che giấu của cậu đã chọc giận Tô Vũ. Cô chẳng buồn suy nghĩ đã áp Tạ Khương Qua cao hơn mình vào tường, sau đó kiễng chân lên. Tiếc rằng dù có cố gắng kiễng chân thì mắt cô cũng chỉ đến cổ cậu, tầm mắt chỉ ngang với hầu hết con trai mới nhú thôi. Không biết tại sao, Tô2Vũ cảm thấy yết hầu của Tạ Khương Qua có chút đáng yêu.
Cô nhìn chằm chằm vào nơi ấy và nói từ tốn: “Tiểu Tạ, theo cậu, lần đầu tiên nên làm ở đâu? Khách sạn cao cấp? Nhà nghỉ tình thú? Ghế sau xe buýt vào đêm vắng khách Tìm đại một vườn chuối? Hay là...” Tô Vũ kéo dài giọng: “Hay là... phòng tự học vắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-dang-cap-the-gioi/592060/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.