Tôi bị bệnh ba ngày, nằm trên giường bốn ngày.
Cuối cùng vào một ngày bởi vì người mẫu tiên sinh không hề biết tiết chế, ban đêm không hề để ý đến ý nguyện của kim chủ là tôi, mà làm một lần lại một lần.
Ngày thứ năm, tôi cuối cùng trở lại phòng làm việc.
“Hoàng Lỗi?” Tôi thấy trên ghế salông một người mập ục ịch đang ngồi, trong nháy mắt liền đoán được thân phận của hắn.
Hai năm không gặp, Hoàng Lỗi quay mặt lại, cười híp mắt bắt chuyện với tôi, nhìn chăm chú tôi rất lâu, liền cười híp mắt nói cho tôi biết, trên cổ của tôi có dấu hôn.
Đây đương nhiên là kiệt tác của người mẫu tiên sinh.
Dù tôi không muốn nhưng vẫn là đem khăn quàng cổ mang lên, liền nghe Hoàng Lỗi nói: “Dục An, cậu đang bao dưỡng Lý Thiệu Niên?”
Tôi gật đầu.
“Cậu có thể ăn anh ta không? Ngày hôm qua vừa nhìn thấy anh ta, tôi liền cảm thấy hắn mạnh hơn cậu.” Hoàng Lỗi kỳ quái hỏi.
Tôi thật sự không thể nói cho Hoàng Lỗi biết, không phải là tôi ăn người mẫu tiên sinh, mà là tôi cư nhiên bao dưỡng một nam nhân đến ngủ vơi tôi.
Chỉ trách ba tôi không có dạy cho tôi bất kỳ kỹ xảo liên quan với việc lên giường.
“Hoàn hảo.” Tôi mặt không đổi sắc trả lời.
“Không có điều tra qua?” Hoàng Lỗi vừa chơi điện thoại di động vừa hỏi.
Quỷ thần xui khiến, tôi nói: “Đã điều tra rồi, không có gì cả, mọi thứ đều rất tốt nga.”
Trên thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-cua-ta-co-gi-do-khong-dung/2396341/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.