Cử động nhỏ của cô, trái lại khiến cho Dịch Giản nháy mắt trở nên tàn nhẫn hơn.
Không nhịn được, chôn đầu lưỡi ở bên trong miệng cô mà không ngừng thăm dò, tràn ngập sự tức giận.
"A............" Chung Tình bị hôn đến ngộp đỏ cả mặt, cô ấp úng bày tỏ sự phản đối.
Dịch Giản nghe được âm thanh của cô, cường độ mới trì hoãn hơn một chút.
Ở trong đêm đen đen kịt, ở phía xa xa mơ hồ có tiếng khóc truyền đến.
Mà ở nơi này, lại là một mảnh kiều diễm.
Truyền đến từng tiếng thở dốc.
Về sau, Chung Tình cũng không biết Dịch Giản hôn môi mình bao lâu, cô cũng không dám mở mắt nhìn hắn, cũng không có tính toán sẽ nhìn, cô không có dũng khí, cô cảm thấy toàn thân mình run rẩy, tim đập nhanh đến nỗi như sắp chết.
Đôi môi hắn, rút ra từ môi của cô lúc nào cô cũng không biết.
Cô mơ mơ màng màng giống như rơi vào trong biển rộng, chìm chìm nổi nổi.
Giống như muốn chết đuối, nhưng lại chưa chết đuối.
Loại tư vị kề cận bờ vực sinh tử này, vô cùng khó chịu.
Dịch Giản cúi đầu, vẻ mặt nhàn nhạt, giữa hai lông mày chứa đầy tình sắc, hắn nhìn cô, nhìn một cách nghiêm túc, hồi lâu, mới đưa tay ra, ôm lấy cô, đặt ở trên bàn đá, thâm trầm nhìn khuôn mặt cô.
Cô nhắm mắt lại, hắn vẫn nhìn như cũ.
Giống như muốn nhìn thấu cô.
Chung Tình cảm thấy căng thẳng cực kì, cô xưa nay đều có thói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-bi-mat-cua-thieu-tuong-bao-boi-dung-chay/3116698/chuong-82.html