Chín giờ tối...
Mộ Tử Khanh và Mộc Uyển đã có mặt tại sân bay quốc tế Tân Đô. Vì hai ngày nữa là Mộ Thành sẽ được tiến hành phẫu thuật nên hai người phải tranh thủ đến đó.
Mất khoảng hơn sáu tiếng thì máy bay hạ cánh. Đi ra ngoài cửa, Lăng Vũ đã đứng đó chờ từ lúc nào.
"Mộ thiếu, cô Mộc!"
"Tình hình sao rồi?"
"Đều rất tốt. Qua ngày mai sẽ có thể bắt đầu phẫu thuật."
"Làm tốt lắm! Trở về thưởng cho cậu một tháng lương."
Đôi mắt của Lăng Vũ trở nên lấp lánh. Bỗng dưng hắn cảm thấy ông chủ của mình đẹp trai quá chừng đi. Ôi ôi! Thật không uổng công hắn đến đây ăn nằm ngủ nghỉ trong bệnh viện mà...
"Mộ thiếu, tôi đưa hai người đến khách sạn."
"Ừm!"
Nhìn sang người bên cạnh, cô nãy giờ vẫn không lên tiếng. Mộ Tử Khanh nhìn thấy sắc mặt của cô, vừa thấy thương lại vừa thấy buồn cười.
"Cố chịu thêm chút nữa."
Mộc Uyển không lên tiếng, vẫn cứ gật gật đầu cho xong chuyện. Mà thật ra thì cô cũng không nghe được là anh đang nói cái gì nữa.
Dừng lại ở một khách sạn sa hoa bậc nhất của New York, cô cảm thấy bản thân sắp đứng không vững nữa rồi. Cô là đang mơ hay là đang tỉnh vậy? Sa hoa lộng lẫy thế này, chỉ có thể là thiên đường mà thôi.
"Tôi đã đặt sẵn phòng rồi. Mộ thiếu, anh cứ xuất trình giấy tờ tùy thân là có thể nhận phòng."
"Ừm!"
"Vậy tôi xin phép trở về bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-be-nho-cua-mo-thieu/3102068/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.