Căn phòng nhỏ của Dương Uyển Đồng yên tĩnh đến lạ thường. Tô Dĩ Thần nghiêng người, đôi mắt dịu dàng quan sát gương mặt của cô gái nhỏ. Nhớ lại biểu cảm của cô ngày hôm đó, anh lại thấy đau lòng. Bỗng dưng anh lại thấy hối hận. Nếu như biết trước mọi chuyện xảy ra như thế này, anh đã không để cô ở bên cạnh anh.
Tia nắng dịu dàng xuyên qua ô cửa sổ. Ngón tay thon dài của Tô Dĩ Thần chạm nhẹ vào chóp mũi cô. Uyển Đồng nhíu mày, đôi mắt chầm chậm mở ra.
"Dĩ Thần... anh làm gì vậy?"
"Không có gì. Chỉ ngắm em một chút."
"Hừm..."
"Dậy đi, anh đưa em đi biển."
Đôi mắt lim dim say ngủ, vừa nghe xong liền tỉnh táo hẳn lên. Uyển Đồng chớp chớp mắt nhìn anh, cô hỏi lại.
"Anh... mới nói gì?"
"Chẳng phải em nói muốn đi biển sao? Anh đưa em đi."
"Thật hả?"
"Ừm."
"Hay chúng ta rủ Mộc Uyển đi cùng đi "
"Em muốn sao cũng được."
"Yeah! Anh tốt nhất."
Uyển Đồng cười thật tươi. Tô Dĩ Thần nhìn biểu cảm của cô, trong lòng cũng vô cùng vui vẻ.
"Đi chuẩn bị đi."
"Ok!"
Dáng người nhỏ nhắn lao ra khỏi phòng. Tô Dĩ Thần chớp mắt nhìn theo. Bão tố đã kéo tới, bản thân anh cũng không biết liệu mình có thể bình yên được bao lâu nữa. Thôi thì cứ sống cho trọn vẹn hết những ngày tháng bên nhau. Yêu người mình yêu nhiều hơn một chút, ở bên họ nhiều hơn một chút. Nếu chẳng may có chuyện gì đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-nhan-be-nho-cua-mo-thieu/3101984/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.