Trong khoảnh khắc đó, Doãn Vụ Thi đã tưởng tượng Trì Trọng Hành sẽ trả lời thế nào.
Có lẽ anh nói "được" với đôi tai đỏ ửng, cũng có lẽ anh lạnh mặt xin lỗi.
Cô đoán lời Trì Trọng Hành muốn nói rồi lại thôi cũng giống như lời của cô. Nhưng lỡ như cô đoán sai, có là Doãn mặt dày cà lơ phất phơ tới đâu, cô cũng sẽ thấy xấu hổ.
Cho nên cô làm bộ nói giỡn "Trước kia anh cực kỳ thích em", để khi Trì Trọng Hành không thừa nhận, cô cũng chừa cho mình được một đường lui.
Nhưng cô không bao giờ đoán ra được, Trì Trọng Hành sẽ nói--
"Bây giờ anh cũng cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ thích em."
Không phải chỉ là "cực kỳ".
Mà càng nhiều hơn nữa.
Hai người nhìn nhau vài giây, Doãn Vụ Thi hỏi: "Ban nãy anh muốn nói chuyện này với em sao?"
Trì Trọng Hành dời mắt: "... Phải."
"Vậy thì được rồi." Doãn Vụ Thi cảnh cáo: "Sau này không được phép nói lời dang dở trước lúc mạo hiểm nữa, tình huống này trong phim ảnh đều là điềm báo xấu."
Trì Trọng Hành xoa mũi, không hiểu vì sao anh lại muốn cười.
Anh cũng không kiềm nén, khóe môi cong lên mang theo ý vị cưng chiều: "Được."
Anh nhìn xuống phía ngoài cửa sổ, các thí sinh trong ca trực vẫn đang gia cố phòng ngự, thời gian rảnh rỗi sắp kết thúc.
Sau khi xác định tâm ý của đối phương, trái tim Trì Trọng Hành lơ lửng như quả bóng bay buộc dây, bao bọc bởi cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-mong/2238613/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.