Cảnh xưa, người cũ, ngay cả cơn mưa phùn tuyết cũng hệt như quá khứ.
Chỉ có rượu là khác.
Doãn Vụ Thi cầm một chai Mao Đài, quỷ nghèo thâm niên như cô chỉ có thể dùng số liệu kỹ thuật thỏa mãn ý niệm xa xỉ, trải nghiệm thú vui nhà giàu.
Trì Trọng Hành uống sữa đậu nành ngồi bên cạnh cô, hai người sóng vai giữa cơn gió lạnh buốt trên sân thượng, chẳng ai lên tiếng.
Làm sao có thể diễn tả được tâm trạng lúc này...
Nói đơn giản, chính là phức tạp, vô cùng phức tạp.
Giống như khi Kinh Kha ám sát vua Tần, sau đó phát hiện vua Tần thật ra là anh em ruột thịt thất lạc nhiều năm... Chính là cảm giác như vậy.
Bọn họ toàn tâm toàn ý thi đậu tốt nghiệp để chọc tức cái hệ thống khốn nạn này, thế nên từ lúc tiến vào tới bây giờ luôn đi nước phản nghịch, nhảy nhót lung tung khiến hệ thống nghẹn chết.
Mà bây giờ chợt phát hiện, thứ quỷ quái yêu nghiệt này thật ra do mình làm ra, còn hố bản thân đi vào.
Xấu hổ chết mất.
Trì Trọng Hành uống xong sữa đậu, anh bóp phẳng hộp giấy: "Có vẻ em đưa rượu Mao Đài vào kế hoạch thật."
Doãn Vụ Thi thở dài một hơi: "Cấp trên của tôi sẽ không chi tiền cho cái này đâu... Nói không chừng tôi tự bỏ tiền túi đó."
Cô càng nghĩ càng thấy có khả năng, lòng đau thay ví, rồi lại dùng rượu giải sầu, rót một hơi nửa chai, chẳng khác gì trâu nhai mẫu đơn(*).
Trâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-mong/2238598/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.