Thời điểm Lam Xuân Kiều ra khỏi phòng thi đã là 6 giờ sáng ba ngày sau.
Cậu đứng trước gương chải chuốt lại bản thân.
Qua hai đêm, khuôn mặt cậu thanh niên trẻ trong gương tựa hồ già đi nhiều, hai mắt đỏ bừng, trên cằm mọc ra một lớp râu nhạt, còn đâu hai má banh bao trắng trẻo lúc trước.
Cậu cởi mũ áo hoodie xuống, lấy một tờ ghi chú trong túi ra, xé nát ném vào bồn cầu, ấn nút xả nước. Tờ giấy màu xanh dương nhạt xoay vòng, nhanh chóng biến mất không còn gì.
Lam Xuân Kiều tắm rửa, sửa sang cho ra hình ra dáng con người xong thì tới gõ cửa phòng chị mình, nhưng cô không có ở đó.
Cậu nghi hoặc nhìn đồng hồ trên điện thoại, bây giờ là 7 giờ.
Dựa theo thời gian nghỉ ngơi làm việc nhất quán của Doãn Vụ Thi, giờ này cô tuyệt đối chưa ngủ dậy, bị tiếng gõ cửa đánh thức cô mới mang theo sát khí đằng đằng ra mở cửa. Hôm nay lại khác, không biết cô đã chạy tới nơi nào.
Cậu về phòng gọi điện cho Trì Trọng Hành.
Vốn dĩ cậu chỉ định thử hỏi một lần xem anh có biết tung tích của chị cậu hay không, cũng không ôm hy vọng gì nhiều.
Đầu bên kia trầm mặc hai giây, tựa như đang hỏi ý kiến người bên cạnh, sau đó mới trả lời: "Chị cậu đang ở chỗ tôi ăn sáng, cậu cứ sang đây đi."
Lam Xuân Kiều lập tức cảm thấy buổi sáng hôm nay thật kinh khủng.
Nào ngờ, chuyện kinh khủng hơn vẫn còn ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-mong/2238594/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.