Thức ăn thừa trên bàn ăn nguội dần, canh trong chén nổi lên một lớp dầu mỏng.
Các thí sinh ăn uống no nê xong không rảnh tản bộ tiêu thực, cũng không sốt sắng tìm kiếm manh mối đột phá.
Bọn họ ngồi quanh bàn ăn lộn xộn chén đ ĩa, giữa mùi thức ăn thoang thoảng, mọi người đều im lặng, khóe miệng khẽ nhếch, tay cầm dao ăn bóng loáng, ánh bạc lạnh lẽo phản chiếu trong mắt bọn họ.
Cổ tay xoay ngược.
Hướng mũi dao vào chính mình.
Bọn họ nín thở một chốc.
- - Sau đó không chút do dự tự thọc dao vào bụng mình.
Trong mắt người ngoài, bọn họ giống như nhóm tín đồ tà giáo tự mổ bụng, một màn này đủ khiến người ta sởn tóc gáy gọi điện cho 110.
Nhưng nhóm người này không tuân thủ theo nguyên lý "người bị giết sẽ chết", lưỡi dao thọc vào không có máu b ắn ra, cũng không có tiếng la hét thất thanh, giống như ma pháp, dao xuyên qua người uyển chuyển nhẹ nhàng như làn gió.
Gloria và quản gia bị trói ở góc tường, hai mắt nhìn thẳng -- người ta biểu diễn đập đá vào ngực, còn đám người này diễn ngực nuốt dao.
Lâm Hựu Tư cúi đầu nhìn cán dao cắm trên ngực, kinh ngạc nói: "Là thật nè!"
Lam Tuyết Kiều miễn cưỡng duy trì hình tượng bình tĩnh: "Dĩ nhiên là thật, không phải vừa rồi cô mới đâm thử mấy chỗ khác sao?"
Vẻ mặt Lam Tuyết Kiều còn hơi chê bộ dạng ấu trĩ của Lâm Hựu Tư.
Doãn Vụ Thi trố mắt nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-mong/2238583/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.