Lam Xuân Kiều nôn nóng đi đi lại lại tại chỗ.
Cao Thuật chau mày, tầm mắt nhìn chằm chằm từ đường cách đó không xa.
Sau khi nhận được tin của Doãn Vụ Thi, cậu lập tức tập trung thí sinh tới gần hồ thần. Suy đoán của cô chính xác, ban đầu thôn dân cầm theo taser X26 đuổi theo bọn họ, nhưng lúc tới gần hồ, bọn họ có vẻ sợ hãi, chỉ dám đứng đằng xa nhìn lại.
Dù là vậy, các thí sinh vẫn bị dọa một phen.
Không biết hai người Doãn Vụ Thi và Trì Trọng Hành thoát khỏi vòng vây của dân làng như thế nào.
Lam Xuân Kiều nhướn cổ nhìn khắp xung quanh, thật sự đứng ngồi không yên: "Cao Thuật, không phải chị tôi có cho cậu một cây súng kích điện sao, chi bằng để tôi cầm đi đón bọn họ."
Cao Thuật liền phản bác: "Anh đừng lộn xộn, nếu anh xảy ra chuyện gì, tôi biết phải giải thích với đàn chị thế nào?"
Lam Xuân Kiều giống như sư tử con giận dữ, cậu đọat lấy súng: "Vậy nếu chị ấy xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ?"
"Thì cậu tự lực cánh sinh."
Giọng nữ đột ngột vang lên, mang theo ý cười, Lam Xuân Kiều bị chọc tức: "Im đi!"
Giọng nói kia dừng lại một chút, chuyển hướng sang người khác, lời nói có vẻ bất ngờ: "Thằng nhãi này dám hung dữ với tôi?"
Lam Xuân Kiều: "......"
Giọng nói này hình như hơi quen quen?
Lam Xuân Kiều quay đầu lại nhìn, Doãn Vụ Thi đứng cách đó một khoảng, cả người dính máu, thế mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-mong/2238552/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.