Thời điểm của phòng bị gõ đùng đùng, Cao Thuật còn đang chìm ở cảnh trong mơ.
Cậu vốn không định để ý tới, nhưng những người cùng phòng chẳng ai lên tiếng, thanh âm gõ cửa càng lúc càng lớn, cậu chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi dậy, đầu ổ gà bù xù, hai mắt mơ màng, cả người toát đầy vẻ ngờ nghệch.
Cách cậu chưa đến 1 mét là Lam Xuân Kiều đang ngủ ở giường bên cạnh, không kiên nhẫn trở mình. Đôi mắt Lam Xuân Kiều còn đang nhắm chặt, khuôn mặt bánh bao mềm mại hiện lên mấy nếp gấp, miệng lẩm bẩm nói mớ: "Anh, đừng gõ nữa... sao tiếng cứ như chị mình gõ thế này..."
Ở phía đối diện, Bạch Hoa đang thò tay ra khỏi chăn, sờ s0ạng tủ đầu giường một lúc mới nhận ra tiếng ồm ồm như muốn đòi mạng này không phải từ báo thức của mình. Cậu rốt cuộc mới ý thức được hiện tại mình đang ở đâu, lập tức bật dậy tìm mắt kính.
Hai người bọn họ một mù một ngốc, không thể trông cậy được, Cao Thuật đành thở dài. Cậu dùng sức lau mặt rồi lê giày ra mở cửa.
Người phía ngoài là Trì Trọng Hành.
Nhìn đôi mắt Cao Thuật, anh liền cảm thấy không đúng: "Cậu đã ngủ à?"
Ai da, giờ này không ngủ thì có thể làm gì chứ.
Cao Thuật ngáp một cái, nước mắt lưng tròng: "Chào buổi sáng, anh Trì."
Ngủ không đủ giấc khiến đầu cậu cứ ong ong.
Trì Trọng Hành đẩy cậu ra, bước vào phòng, xốc tấm chăn trên giường gần cửa sổ lên.
Phía dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-mong/2238546/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.