Còn 40 phút nữa mới tới 12 giờ, trước ba cái miệng gào khóc đòi ăn, Cao Thuật chỉ biết thở dài.
Chạy đi chạy lại suốt cả một ngày, chẳng ăn uống gì, mấy cậu thanh niên đang tuổi ăn tuổi lớn khó mà chịu được.
Cao Thuật nhớ tới đồ vật màu trắng cứng ngắc trong túi mình: "Tôi có đem theo màn thầu."
"Chúng tôi cũng có lấy theo." Cậu nhóc mềm yếu tên thật là Bạch Hoa, cậu chua xót nói: "Nhưng cái này nhìn không giống như sẽ ăn được."
Đừng nói tới việc ăn, thứ này ném xuống đất phỏng chừng còn nảy lên được 1 mét.
Tròng mắt Lam Xuân Kiều chuyển động, đầu óc nhanh nhảu lạ thường: "Tôi thấy trên bàn có ấm đun nước đó. Chúng ta nấu nước sôi rồi ngâm nó vào là được, đỡ hơn ăn khô."
Mọi người lập tức nhất trí tán thành.
Lam Xuân Kiều thật sự đói đến đỏ cả hai mắt.
Bình thường cậu ăn không ít, hôm nay còn phải vận động nhiều như vậy, dạ dày sớm đã hát được 10 bài. Vừa thấy có tia hi vọng được ăn lóe lên, cậu liền rũ bỏ bộ dạng hấp hối, bật dậy vọt tới chỗ bàn lấy ấm đun đi vào toilet hứng nước.
Cao Thuật vẫn có chút nghi ngờ vệ sinh an toàn thực phẩm tại phòng thi: "Thế nào? Có dùng được không?"
Giữa tiếng nước chảy "ào ào", giọng nói của Lam Xuân Kiều hơi mơ hồ, nhưng vẫn không giấu được nội tâm phấn khởi: "Được, sạch lắm, có vẻ chưa ai dùng qua."
Cậu tráng qua mấy lần nước rồi cầm chặt ấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-mong/2238539/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.