"Được rồi, tan họp."
Doãn Vụ Thi sắp xếp từng hồ sơ lại theo thứ tự, ghim bút vào, cầm tập tài liệu đứng dậy.
Tổ trưởng đã ra khỏi cửa, cô còn đang thong thả ở đằng sau, bóc một cây kẹo que, ngậm trong miệng như ngậm thuốc, chậm rãi bước ra.
Cuộc họp diễn ra đột ngột, ai nấy đều đang mặc đồ bảo hộ trắng, để tiện hoạt động, size đồ của bọn họ thường lớn hơn một chút. Gần đây bọn họ bận tối mày tối mặt, hễ có thời gian đặt chân lên đất là phải chạy, vạt áo bay phấp phới, nhìn từ xa giống hệt như binh đoàn vong linh lơ lửng.
Nói vong linh cũng không quá lời, dù sao bọn họ đều nằm trong nhóm có nguy cơ đột quỵ cao do thức khuya.
Vóc người Doãn Vụ Thi nhỏ nhắn, hai ngày nay cô giành giải quán quân thức khuya, cho nên càng thêm hao gầy, bộ đồ bảo hộ trên người quá rộng, nhìn không kỹ còn cho rằng quần áo tự biết đi.
Cô xắn tay áo lên, để lộ cánh tay trắng quá mức do lâu ngày không tiếp xúc ánh nắng, có thể nhìn thấy rõ ràng mạch máu màu xanh bên dưới. Trên cổ tay có buộc một sợi dây cao su màu đen, vô cùng nổi bật giữa cánh tay trắng trẻo.
Cô nếm kẹo que trong miệng, hương vị dâu tây bùng nổ ngay đầu lưỡi, ngọt đến phát ngấy.
Đầu óc cô hơi choáng váng.
Thậm chí có thể nghe được thanh âm cạn kiệt trong vỏ não.
Cô vốn định bổ sung đường cho lượng glycogen đã tiêu thụ, nhưng không ngờ loại dâu tây mới này quá ngấy, Doãn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tinh-mong/213077/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.